(Thương tặng em trai Đăng Khôi)
Khi sự nâng đỡ của gia đình từ chủ động trở nên thụ động;
Khi bốn bức tường của ngôi nhà không còn ngăn cản bước chân của em;
Khi em dần dà rời xa cái ấm áp của gia đình thương mến,
Để phấn đấu cho những đường đi riêng đời mình,
Khi em không còn khóc nhè, không còn đòi hỏi những chăm sóc quá đặc biệt cận kề 24/24.
Ngày xưa, khi ba đưa cho Anh Hai tấm chứng minh nhân dân, ba nói: "Giờ lớn rồi nha con!"
Hôm nay, khi em đã đi đến cái mốc của 18 của cuộc đời,
Anh lại nhớ lời Ba ngày xưa nói với Anh!
Và Anh cũng nghĩ điều đó xứng hợp với em lúc này: "Giờ lớn rồi nha em!"
Rồi em sẽ bắt đầu diện đối diện với cuộc sống.
Đôi chút những hỗ trợ của ba mẹ, rồi sau đó là mỗi mình em thôi.
Thuận lợi, khó khăn, thành công, thất bại...
Tất cả em sẽ bắt đầu nếm trải như một định luật của đời người.
Mong em luôn vững vàng, kiên định trong con đường của sự an lành, thánh thiện.
Nơi mỗi bước chân em đi, luôn có sự giữ gìn Đấng Yêu Thương.
Nhưng em hãy luôn nhớ, gia đình mãi là nơi yêu thương,
Khi con người ta càng về già hay lú lẫn, họ sẽ hóa trẻ thơ,
Họ sẽ đi tìm mẹ, tìm cha, tìm gia đình và người thân thuộc.
Trưởng thành không có nghĩa là em vứt bỏ những gì trong quá khứ,
Mà là em đang lớn lên theo quy luật của đời người.
Hãy sống cho chân thành, tốt đẹp và triển nở,
Để sau này, già rồi, quá khứ lại là hiện tại của em,
Nơi đó em an nhiên tìm cha, tìm mẹ, tìm gia đình,
Chứ không phải ăn năn, ray rứt gì mãi trong vô thức,
Em nha!
Bài và Ảnh: Little Stream
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét