Thơ: KHI NÀO CHO ĐẾN NGÀY XƯA
Khi nào cho đến ngày xưa, Đong đưa võng nhỏ say sưa giấc lành. Trưa hè gió lẻn khe xanh, Từng dòng đỏ nắng lại hằn lên sân. Thiu thiu trong khoảnh cơ bần, Thấy sao yên ấm muôn phần đấy thôi. Dòng đời có lúc bạc vôi, Nhưng rồi mọi thứ lại trôi theo dòng. Bây giờ dòng có rảnh không, Tạm thời ngưng lại cho lòng quá giang, Đến đâu? Mặc kệ! Chẳng than! Chỉ cần cho cập bến vàng ngày xưa. Cho ta ghé tạm bóng dừa, Nhìn xem hàng trái tía chừa phần ta, Cho ta ghé tạm sân nhà, Nhìn xem một thoáng ông bà khỏe không, Cho ra ghé tạm bến sông, Nhìn xem tuổi trẻ không không giữa trời. Cho ta cảm nghiệm cuộc đời, Được cày, được cuốc, được ngơi, được ngồi, Cho ta một thoáng nhỏ thôi, Được ngồi được ngắm mẹ cười. Đáng yêu! Thỏa rồi, đã tỉnh cơn thiu, Bây giờ trở lại với nhiều ngổn ngang. Chỉ xin những lúc lầm than, Nhờ dòng chở giúp, đưa về ngày xưa. Toronto, July 25, 2026 Tác giả và Ảnh: Little Stream




