Tản mạn: CHO TÔI GIẤC NGỦ TRƯA NĂM 2000
Vô tình đọc được câu bình luận của một độc giả được đăng bên dưới một bài viết: " Cho tôi giấc ngủ trưa năm 2000 ", nên nó lưu lại để chờ dịp viết ra đôi chút tản mạn. Có lẽ nội dung bài được đăng với những nhắc nhớ về tuổi thơ qua những hình ảnh và ý nghĩa giản dị, nên vị độc giả ấy dù nay đã ngấp nghé 60 tuổi vẫn phải thốt lên một lời ngắn gọn và đầy ý nghĩa. Thực ra không rõ người độc giả ấy đang suy nghĩ điều gì, nhưng bình luận ấy để lại trong nó - một thanh niên trẻ - đôi chút suy nghĩ. Năm 2000 - nó là một chú bé chập chững vào lớp một, độ tuổi mà người lớn vẫn hay mô tả là " ăn chưa no lo chưa tới ." Cũng chính vì chưa lo nghĩ tới cái ăn và cuộc sống, nên cuộc sống của thằng bé 6 tuổi là một tấm thảm màu hồng và nó từng đan dệt bao nhiêu mơ ước lên đấy. Có hôm nó muốn làm bác sĩ để chữa bệnh cho bà ngoại, có khi lại muốn làm thợ hồ để tự tay cất cái nhà mới cho ba má thay cho cái nhà lụp xụp chỗ dột chỗ lủng, lắm khi lại muốn trở thành bác sĩ thú y để chích...



