Tản mạn: THÁNH THỂ - LỜI MỜI GỌI TƯƠNG QUAN
"Đây nhiệm tích vô cùng cao quý, chúng ta phục bái tôn thờ..." là câu hát được gợi lên trong tâm thức của tôi trong ngày mừng lễ Mình và Máu Thánh Chúa Ki-tô. Hẳn không giản đơn là những kỷ niệm về nơi mình đã từng phục vụ, nhưng là kinh nghiệm quý báu khi chứng kiến mối tương quan giữa Thánh Thể và Dân Ngài. Đặt mình trong đức tin của người bình dân, nếu đơn thuần chỉ xét ở khía cạnh Bí Tích thì tôi dễ có cảm giác xa lạ với chính Mình và Máu Thánh của Chúa, nhưng khi đặt mình vào chính một mối tương quan cá vị thì Bí Tích ấy càng có tầm ảnh hưởng với tôi biết chừng nào. Nhớ lại khoảnh khắc được rước Mình Thánh Chúa lần đầu tiên trong cuộc đời với tôi là điều khó quên. Có thể lúc đó tôi không có ý thức đầy đủ về tấm bánh mà tôi vừa được rước vào, nhưng cảm giác hạnh phúc, bình an và "tròn đầy" khó tả là điều tôi cảm nghiệm được. Thú thực đến hôm nay, khi đã trải qua biến cố ấy hơn hai mươi năm, tôi vẫn không biết tả lại cảm giác đó là gì, nhưng vẫn không phai nhòa...








