Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

BÀI MỚI

Tản mạn: NGOẠI...!

  Ngoại yêu quý của con, Thời gian vậy mà nhanh quá, vậy là một năm kể từ ngoại được Chúa gọi về. Trong tâm thức đứa cháu như con, cho đến giây phút hiện tại, là một niềm tự hào lớn lao thay vì một nỗi buồn mất mát.  Có một điều lạ là từ lúc ngoại ngã bệnh cho đến lo xong phần an táng cho ngoại, con chỉ khóc đúng lần duy nhất là khi bác sĩ từ chối điều trị và băng ca đưa ngoại ra xe cứu thương để chở về quê. Con còn nhớ lúc đó con cố nhét vào bàn tay của ngoại cây Thánh Giá Khấn - bảo vật quý hiếm trong đời tu của con. Nhìn chiếc xe dần lui bánh, con thầm rơi nước mắt vì thương cho một kiếp người thoảng nhanh quá. Nhưng không biết từ khi nào niềm thương tiếc ấy đã trở thành niềm tự hào mãnh liệt. Từ đó, con xác tín rằng tất cả trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, nên dù bất cứ điều gì xảy ra thì đó luôn là hồng ân Thiên Chúa, ngay cả cái chết trước mặt vẫn là một hồng ân lớn lao chứ không là một điều để nuối tiếc. Ngày con về thăm ngoại, cách vài giờ đồng hồ sau đó ngoại t...

Bài đăng mới nhất

Tản mạn: CJI - IN OUR SHARED MISSION

Nhật ký: BÊN LÒNG CHÚA (Phần 11)

Tản mạn: NẾU SAU NÀY CON ĐI TU...

Tản mạn: CA TRƯỞNG, BẠN LÀ AI? (Phần 2)

Nhật ký: BÊN LÒNG CHÚA (Phần 10)

Tản mạn: CA TRƯỞNG, BẠN LÀ AI? (Phần 1)

Nhật ký: BÊN LÒNG CHÚA (Phần 9)