Truyện ngắn: ÔNG CHA CỦA NGƯỜI NGHÈO
Ông ngoại hay kể cho thằng cháu nghe về cha Diệp với cái biệt hiệu bình dân chánh cống “Ông Cha ‘cóc - ổi - mía ghim’.” Thằng cháu mười tuổi năm ấy cứ thắc mắc vì sao ông lại gọi cha Diệp như vậy, mà mỗi lần hỏi thì ông ngoại cứ cười cười. Cơ duyên nó biết được cha Diệp là những lần nó cùng ông đi hành hương Tắc Sậy. Ông ngoại thương cha Diệp lắm, lần nào đi lễ giỗ của cha ngày 12 tháng 3 hàng năm, là ông cháu tranh thủ đi thiệt sớm, kiếm một chỗ gần gần mộ cha để ông có dịp thủ thỉ với cha nhiều hơn. Điều nó ấn tượng với lời cầu nguyện của ông là: “Con khổ quá cha ơi! Xin cha giúp con!” Mười tuổi đầu chưa biết khổ là gì, chỉ thấy ông khóc mỗi lần tâm sự với cha Diệp về gia đình, con cái. -“Ngoại ơi! Sao con thấy mỗi lần cầu nguyện với cha Diệp là ngoại khóc?” Ông cười hiền từ trả lời thằng cháu khờ: -“Chắc đốt đuốc đi hết thế gian hổng kiếm ra ông cha nào hiền lành, gần gũi với giáo dân như cha Diệp! Ngoại hay cầu nguyện với cha là vì lý ...





