Truyện ngắn: "CODE" TU

Thả những bước vô hồn trong khuôn viên nhà dòng, trong lòng Như dường như chỉ vang lên một thông điệp: “Chán! Rất chán! Vô cùng chán!”

Cuộc gặp Soeur bề trên vào chiều hôm qua đang đưa một nữ tu trẻ vào vòng lưỡng cực của ơn gọi, điều mà Như đang cần là một cái chốt cho cuộc đời: Ở? Hay về? Cô ước gì bây giờ Chúa hiện ra trực tiếp để nói với mình rằng Ngài muốn gì, vì nhiều lúc xoay vần trong mớ bòng bong này thực khiến cô chán nản và bây giờ không còn sức chống chọi.

Hẳn chọn lựa con đường hiến dâng trong hơn mười năm qua và sắp đến những giai đoạn cuối trước khi khấn trọn, cô hiểu rất rõ đâu là khao khát đích thực đời mình, nhưng cớ sao có những kháng cự cứ trỗi lên giữa những khao khát ấy. Giả như Chúa dựng nên cô như một con rô-bốt thì khỏe biết mấy, vì lúc đó Ngài chỉ cần lắp vào đầu một cái “code” để vận hành mọi sự thì khỏe biết bao nhiêu. Nhưng không! Chúa cho Như sự tự do và cả những chông gai. 


Những xung đột và thách đố đời tu vốn không là điều khiến Như cảm thấy nản chí, nhưng điều khiến cô phải đối diện chính là cuộc khủng hoảng căn tính của chính mình. Tôi là ai? Vì sao tôi lại “phải” sống trong ơn gọi này? Đâu là tự do đích thực? Đâu là quyết định đời tôi? Hẳn những xung đột nội tâm không tự nhiên mà có, chắc chắn phải đến từ những bất mãn xung quanh lý tưởng, thực tế, giằng xé và cô đơn. Để rồi điều mà Như muốn thốt lên “Tu là gì? Điều gì làm nên đời tu của mình?”

***

-“Thưa Dì! Con muốn xin phép Dì cho con thời gian để cân nhắc lại ơn gọi?”

Soeur bề trên sau khi hỏi han, chia sẻ thì nhẹ nhàng đáp lại lời Như:

-“Con cứ dành thêm thời gian cầu nguyện và xin ơn Chúa giúp con phân định ơn gọi nhé! Dì luôn tôn trọng chọn lựa của con, nhưng con cần phải chắc chắn điều mà con sẽ chọn. Dì chờ tin con!”

Như ậm ờ trước lời khuyên của bề trên vì không trực tiếp đề cập đến việc giải gỡ lời khấn hay tiến trình xa hơn, nhưng chỉ khuyên nên cầu nguyện thêm. Trong lòng cô nghĩ rằng: “Thôi vài hôm nữa lên sẽ xin lần nữa!”, rồi đứng dậy chào và xin phép đi ra trong nỗi buồn. Vừa đặt chân tới cửa, soeur vội gọi thì Như quay lại:

-“Ngày mốt các chị lớp K… có chuyến hành hương cha Trương Bửu Diệp nhân dịp cha sắp được phong chân phước, con cùng đi với các chị nhé! Để Dì sẽ nói với chị trưởng nhóm!”

Cách miễn cưỡng gật đầu, Như nhủ thầm trong lòng: “Thôi chiều lòng Dì vậy!”

***

Đặt chân vào cổng lớn của nhà thờ, chị em theo chương trình đã định sẽ vào viếng Thánh Thể trước tiên, rồi sau đó cùng sang mộ cha để đọc kinh và cầu nguyện chung. Tiếp theo là chương trình đi viếng tự do mỗi cá nhân cho đến giờ tham dự Thánh Lễ, dùng bữa trưa và ra về. 

Sau những giờ chung, Như thả từng bước chân lừng khừng quanh khuôn viên. 

-“Con chào Dì!” Một bà cụ có lẽ ngoài tám mươi tuổi với mái tóc bạc phơ và lưng còng, giọng run run chào Như vì thấy cô đang khoác trên mình bộ áo dòng. 

Tựa phản xạ tự nhiên, Như cúi đầu chào lại, rồi mỉm cười hỏi thăm:

-“Bà ơi! Bà đi hành hương cha Diệp với ai?”

-“Dạ! Con đi có mình ên thôi Dì!” Bà đáp lời Như.

-“Mà bà ơi! Bà cầu xin cha Diệp điều gì vậy ạ?” 

Bà trầm ngâm một chút rồi trả lời:

-“Dạ con xin cho thằng Khùng nhà con nó được mạnh giỏi. Chớ giờ nhà có mình con ở với nó, chồng con chết chục năm rồi, anh chị em trong nhà thấy nó khùng nên khi dễ nó. Giờ nó sống với con, có cháo ăn cháo, có rau ăn rau. Chỉ sợ có ngày…”

Như chặn lời bà vì cô không muốn nghe lời tiếp theo và cũng không muốn thấy bà cụ khóc. Cô vội ôm bà, cái ôm của đồng cảm yêu thương, cái ôm mà Như ước ao nó có thể trở thành thứ thuốc giảm đau tức thời cho nỗi đau mà cô vừa khuấy lên trong bà. Bà nói với Như trong cung giọng run run:

-“Dì ơi! Gặp được Dì coi như có duyên. Con xin nhờ Dì điều này được không?”

Cô gật đầu nhẹ trước bà cụ, rồi bà nói trong xúc động:

-“Dì cùng với con vào mộ Cha cầu nguyện được không? Dì thay con cầu nguyện với cha Diệp vì con cũng chẳng biết nói làm sao? Có mấy điều con năm nào cũng xin lặp đi lặp lại, Dì giúp con nhé!”

Bóng dáng hai người phụ nữ nhẹ nhàng bước vào khu vực mộ cha Diệp, một nữ tu trẻ trong bộ áo dòng đang cầm tay bà cụ từng bước tới gần mộ. Hai người làm dấu Thánh Giá, Như nhẹ nhàng cất giọng:

-“Lạy Chúa, con xin cầu nguyện cho bà… và con trai của bà là anh... Xin Chúa an ủi tâm hồn bà trong lúc này và xin Chúa luôn đồng hành trong cuộc sống của hai mẹ con. Trước mộ phần của cha Phanxicô, chúng con xin cha đang hưởng phúc trên trời chuyển cầu cùng Chúa cho bà, như xưa cha đã luôn đồng hành và kề bên đoàn chiên cho đến giây phút cuối cùng…” 

Đôi môi vừa tiếp tục những lời cầu xin, Như đưa mắt nhìn bà cụ, thấy bà nhắm nghiền đôi mắt, khuôn mặt thành tâm, hai tay nắm chặt, môi râm ran lặp lại lời Như cầu nguyện. Cô mỉm cười trong bình an hạnh phúc, rồi cũng nhắm nghiền đôi mắt và tiếp tục lời nguyện.

-“Con cám ơn Dì! Dì cầu nguyện hay quá! Dì ơi, Dì ở trong nhà dòng nên gần Chúa hơn con, con xin Dì tiếp tục cầu nguyện cho con được không? Con đội ơn Dì suốt đời, được không Dì?”

Chợt chùn bước chân trước câu nói của bà cụ, Như chợt ngẫm tới bức thư còn để trong phòng chỉ còn thiếu chữ ký, chợt ngẫm tới những gì sẽ nói với soeur bề trên sau vài ngày suy nghĩ rằng cô muốn ngừng lại trong đời tu. Cái nắm tay run run của cụ bà làm người nữ tu trẻ trở về giây phút hiện tại “Được không Dì? Dì hứa với con nha!”

Suy nghĩ hồi lâu, Như mỉm cười nhẹ nhàng, đáp lại bằng những lời trong tâm hồn mình:

-“Dạ! Con hứa với bà, con sẽ cầu nguyện cho bà và con trai của bà suốt đời con, trong mọi lời kinh nguyện và mọi việc làm của con. Bà an tâm nhé!”

***

Trên chuyến xe trở về, Như lắng đọng tâm hồn mình trong phút hồi tâm trên xe, hai tay nắm chặt, Như cảm được đôi bàn tay gầy guộc run run đang nắm lấy tay mình, từng lời lặp lại trên đôi môi run run “Dì hứa với con nha Dì!”, và lời đáp trên môi Như “Dạ! Con hứa! Con hứa với bà!” 


Tác giả và Hình ảnh: Little Stream


Nhận xét

BÀI ĐĂNG ĐƯỢC XEM NHIỀU