15 tháng 1, 2015

Tản mạn: GIÊSU - NGƯỜI THẦY CỦA CON TIM



Khi được sinh ra trong cuộc đời, Thiên Chúa đã trao tặng cho tôi những món quà thật ý nghĩa, nhưng món qùa vô giá nhất đối với tôi là chính quả tim nơi ngực trái của mình. Thật khó để gọi đúng tên của món quà này, bởi lẽ chính tôi không hiểu được tại sao Thiên Chúa lại ban tặng cho tôi một cách nhưng không món quà quý giá như vậy? Khoa học gọi đó là “trái tim”, là một trong những bộ phận vô cùng quan trọng trong việc nuôi sống cơ thể; nhưng với tôi, món quà này lại mang một cái tên rất dễ hiểu là “Yêu Thương”, vì đây là nơi chất chứa những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống, là nơi để cảm thông, chia sẻ với tha nhân. Nhưng tôi lại có nhiều thái độ khác nhau khi tiếp nhận món quà từ tay Thiên Chúa, đôi khi là niềm vui khi nhận được những điều hạnh phúc, may mắn; và cũng không ít lần tôi đã thầm trách Thiên Chúa vì những nỗi buồn và khó khăn mà tôi được ban tặng, vì có lúc cứ nghĩ điều đó quá sức với chính mình, và tôi khó lòng để vượt qua chúng. Nhưng trong một khoảng không gian lặng chỉ có Chúa và tôi, Chúa nói với tôi rằng đó chính là cách Chúa bày tỏ tình yêu cách chân tình, là cách Chúa giáo dục, đào luyện con tim của tôi nên giống như Người- một quả tim luôn cháy bừng yêu thương, tình yêu và khát vọng làm Vinh Danh Chúa Hơn.



Thời gian thắm thoát thế mà nhanh quá, đã hơn 2 năm được sống nơi mái nhà Ứng Sinh, và sống cùng anh em nơi những cộng đoàn bé nhỏ, biết bao niềm vui mà tôi đã nhận được qua chính những người anh em thân thương của mình. Niềm vui đó là mỗi ngày được cùng anh em ngồi vào góc cầu nguyện nhỏ bé của mình trong những giờ cầu nguyện, nhận định, cùng tham dự Thánh Lễ và các Bí Tích, cùng nghe sách thiêng liêng; Niềm vui đó là những lúc cùng anh em chia sẻ những bài học, chia sẻ việc thiêng liêng, hay những điều khúc mắc, khó khăn mà chính mình đang gặp phải; Niềm hạnh phúc đó là khi tôi có cơ hội để phục vụ anh em tôi qua những bữa cơm bé nhỏ, qua những việc làm đơn sơ thường nhật; và Niềm hạnh phúc đó là khi tôi nhìn thấy nụ cười trên đôi môi, trên khuôn mặt anh em rạng rỡ những điều tốt lành, thánh thiện. Nhìn lại, tôi mới thấy quý mến và trân trọng những món quà ấy biết bao.



Nhưng thiết nghĩ rằng, nếu Thiên Chúa chỉ luôn ban cho tôi những niềm vui và hạnh phúc thì có lẽ sẽ có lúc tôi không còn nhận ra Tình Yêu mà Người dành cho tôi nữa, bởi lẽ đã có những lúc tôi quên rằng vẫn có một Thiên Chúa vẫn luôn dõi mắt trên cuộc đời tôi, dẫn tôi bước đi trong cánh tay của Người. Và chính vì thế Người đã gửi đến cho tôi những khó khăn, đau khổ, để chính lúc đó tôi mới nhận ra tôi thật sự yếu đuối và tôi cần đến Thiên Chúa, cần Người dẫn tôi bước tiếp vì tôi đã có lúc ngã quỵ trước những khó khăn như thế. Đời sống cộng đoàn mang đến cho tôi những niềm vui khó tả, nhưng cũng có lúc những nỗi buồn và khó khăn vẫn hiện diện. Tôi vẫn nhớ có những lần chính mình phải rơi nước mắt vì những khó khăn quá sức với bản thân, đôi khi là những hiểu lầm trong mối tương giao với anh em, hay những khác biệt về tính cách, thói quen, lối sống… những lúc như thế, tôi chỉ mong muốn được đến bên Chúa nơi góc cầu nguyện, nơi nhà Tạm bé nhỏ, dẫu lúc đó tâm trạng rối bời, tôi chẳng nói được gì với Chúa, bước chân ra về mà tâm hồn trống rỗng, nhưng vẫn mong sao Người sẽ ban cho tôi một phép màu để tôi có thể thay đổi tất cả. Thời gian cứ trôi qua nhanh với những khó khăn tồn tại, và đến một lúc, tôi lắng nghe có tiếng Chúa với mình, đôi khi là trong sâu thẳm tâm hồn mình, cũng có lúc qua những anh em đang sống với tôi và những con người hiện diện xung quanh tôi nữa; Chính lúc đó tôi như nắm được một chiếc phao cứu sinh để bám víu lấy, và khi mọi chuyện đã qua đi, tôi mới nhận ra rằng: “Tôi Cần Chúa!”

Quả tim tôi vẫn có cảm giác đau, vẫn cảm thấy xót khi một ai làm tôi buồn hay thất vọng, chính lúc đó tôi lại nghĩ về quả tim của Giê-su, không biết bao nhiêu nỗi đau làm cho trái tim Chí Thánh của Người phải thổn thức, phải xót xa. Nỗi đau khi bị nhân loại chối từ Lời Chân Lý, và thậm chí là giết chết Vị Sứ Giả mang nguồn Chân Lý đến với họ; đau khi người môn đệ hằng ngày theo chân mình, cùng dong duổi nơi này chốn nọ lại nỡ bán mình cho quân dữ với cái giá 30 đồng bạc; đau khi người môn đệ đã từng thề thốt “con sẽ chẳng bao giờ bỏ thầy” lại chối bỏ Người trong lúc cùng cực nhất chỉ vì nỗi sợ hãi; đau khi cái chết cận kề mà các môn đệ thì ca bài ca “tẩu thoát”, để mặc Thầy trần trụi nơi Thập Tự Giá trên đồi Gol-go-tha; Nhưng Giê-su lại không để quả tim mình bị ngăn cản như con tim nhỏ bé của con người, chính Người đã vượt qua chính cái giới hạn tầm thường đó bằng chính Tình Yêu của mình: “Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”. Đức Giê-su vẫn vui lòng đón nhận những sự đau khổ nơi trần thế, chỉ vì Người biết điều đó là làm đẹp lòng Thiên Chúa Cha, và mang lại lợi ích cho nhân loại. Vâng chỉ có Tình yêu mới có thể giải quyết mọi vấn đề vì “tình yêu trổi vượt trên tất cả”.

Từ bài học của Thầy Giê-su, tôi mới hiểu rằng những khó khăn trong đời sống cộng đoàn cũng là món quà cao quý từ Tình Yêu Thiên Chúa, và để giải quyết những vấn đề đó chỉ có liều thuốc “con tim” mới chữa trị được, nhưng quả tim của tôi vẫn có những giới hạn, có lẽ tôi chưa yêu mến Thiên Chúa hết lòng, yêu chưa dám hy sinh cho anh em, yêu chưa dám dấn thân để phục vụ tha nhân. Tôi vẫn cảm thấy cô đơn, chán nản trước những nỗi buồn, khó khăn, phải chăng con đường mà tôi lựa chọn là con đường một mình tôi đi, và không hề có sự hiện diện của Thiên Chúa trên hành trình đó. Vì thế, tôi cần phải can đảm, dám bước ra khỏi những sợ hãi của mình để dám lãnh nhận món quà mà Thiên Chúa ban tặng. Và một khi tôi đã đủ sức mạnh, quả tim của tôi có đủ sự can đảm, tôi có thể thực hiện điều mà Thiên Chúa trao phó cho tôi là đem chính ngọn lửa yêu thương nơi quả tim ấy đến với những con người mà tôi gặp gỡ.

Lạy Chúa, xin hãy đào luyện chính quả tim của con, để con can đảm vượt qua những nỗi buồn, những khó khăn và thử thách trong cuộc sống, nhờ vào đó quả tim con sẽ ngày càng trưởng thành hơn, nên giống quả tim nhân hậu của Chúa. Và mỗi ngày con cũng biết san sẻ quả tim ấy với anh em con, với những con người đang sống xung quanh con. Amen

                                                                                Little Stream


11 tháng 1, 2015

Suy tư: ĐỂ VINH DANH CHÚA HƠN


                Đọc qua những trang Tin Mừng của Thánh sử Gioan thứ bảy sau lễ Hiển Linh, đã cho tôi thật nhiều cảm nghiệm, nhiều bài học thật ý nghĩa. Hai hình ảnh hiện lên cùng lúc khi đọc Ga 3, 25-30 là hình ảnh hai phép rửa cùng diễn ra song song, của Chúa Giê-su và Thánh Gio-an Tẩy Giả; thực sự tôi không thể hiểu hết được giá trị của hai phép rửa này, nhưng điều để lại cho tôi nhiều ấn tượng nhất vẫn là cuộc trò chuyện của Thánh Gio-an tẩy Giả và đồ đệ của mình, tôi nhận ra nơi Gio-an chút gì đó sự khiêm nhường, sự bình an và hạnh phúc. Vâng! Ông đã tìm thấy nguồn vui của đời mình là làm cho vinh danh Chúa hơn.



                Khi nghe đồ đệ của mình nói: “Thưa Thầy, người trước đây đã ở với thầy bên sông Gio-đan và được thầy làm chứng cho, giờ ông ấy cũng đang làm phép rửa, và thiên hạ đều đến với ông” (Ga 3,26) Cứ ngỡ rằng thái độ của Gioan sẽ có chút gì đó không vui, ông hiểu được nỗi buồn của đồ đệ mình khi thấy danh tiếng của ông bị thua Đức Giê-su, nhưng Gio-an đã hoàn toàn đi ngược lại với thái độ tự nhiên của con người, và qua đó, Gioan đã dạy cho các đồ đệ của mình một bài học thật quý báu. Đầu tiên ông đã khẳng định điều mà bản thân ông đang có là do Chúa thương ban cho ông, và ông cũng khẳng định lần nữa cách mạnh mẽ, xác quyết hơn “tôi đây không phải là Đấng Ki-tô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người” (Ga 3,28) ông hiểu được trách nhiệm, vai trò của ông là dọn đường, mời gọi dân chuẩn bị để chờ đón một Đấng Cứu Tinh thật sự, và Đấng ấy đã đến và ngự giữa con người, để gánh lấy tội lỗi con người đó chính là Đức Giê-su Na-da-rét, là người cũng đang làm phép rửa cho muôn dân trong Thánh Thần, và có lần Gio-an cũng đã tự nhận “tôi không đáng để cởi quai dép cho Người”. Thêm vào đó là một hình ảnh hết sức ý nghĩa mà Gio-an Tẩy Giả đã nói cho đồ đệ mình hiểu: “Ai cưới cô dâu, thì người ấy là chú rể. Còn người bạn của chú rể đứng đó để nghe chàng, thì vui mừng hớn hở vì được nghe tiếng nói của chàng” (Ga 3,29) Gio-an tự nhận mình chỉ là một người phù rể, chỉ đứng đàng xa mà nhìn về Thiên Chúa bày tỏ lòng yêu thương với dân riêng của Người, một người phù rể tuy không là nhân vật chính, nhưng là người rất quan trọng trong thời gian đầu của con Thiên Chúa sinh đến trần gian, và Gioan cho mọi người biết rằng: “Đó là niềm vui của thầy” (Ga3,29b) Vâng! Ông đã lấy chính điều ấy để làm niềm vui cho mình, và thậm chí là “niềm vui ấy bây giờ đã trở nên trọn vẹn” (Ga3, 29b), trọn vẹn bởi đã được phủ lắp bởi tình yêu Thiên Chúa, một tình yêu bao la, hải hà rộng lớn, tình yêu đến để chết cho nhân trần để cứu con người khỏi vũng lầy của sự tội lỗi. Với Gio-an, giờ đây khi Ngôi Hai thiên Chúa đã được người ta đón nhận, và người ta chạy đến để lãnh nhận phép rửa nơi Người, thì Gioan đã mãn nguyện vì đã phần nào hoàn tất trách vụ mà Thiên Chúa trao cho ông, và giờ đây ông sẵn sàng để lui vào bóng tối, để trong tiềm thức con người dần mất đi một Gio-an với những lời rao giảng, kêu gọi sám hối và phép rửa, nhưng giờ đây trong tâm trí con người ta sẽ chỉ còn hình ảnh của một Giê-su, Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người. Qua con người của Gioan, đã phần nào đánh bật lên tư tưởng của ông: “ Người phải nổi bật lên, còn thầy phải lu mờ đi” (Ga 3,30)

                Nhìn lại bản thân tôi, Phải chăng những lúc thấy người khác hơn tôi điều gì thì tôi lại ghen tị, ganh ghét và sinh lòng đố kị? Tại sao Gioan Tẩy Giả lại có thể vui vẻ, hạnh phúc, bình an khi nghe biết Danh tiếng của Chúa Giê-su hơn mình? Bởi ông đã hiểu, đã thấy được tình yêu mà Thiên Chúa dành cho con người, tình yêu bao trùm của sự ganh ghét và đố kị.  Và cũng có đôi lúc tôi tự đánh bóng bản thân mình bằng những việc làm, những hành động tốt, để nhận lấy những lời khen ngợi từ người khác, những lúc như thế tại sao tôi lại không làm vinh danh Chúa hơn, thay vì vinh danh chính bản thân mình. Và bài học của Gioan hôm nay sẽ là lý thuyết suông nếu tôi không dám đem ra để thực hành. Ước gì mỗi ngày trong đời sống của tôi, tôi sẽ sống theo gương Gioan Tẩy Giả “Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi”

                Lạy chúa, xin cho con biết sống khiêm nhường, tự hạ và luôn nhận ra mục đích sống của mình, là làm vinh danh Chúa hơn mỗi ngày trong cuộc đời con. Amen

AD MAJOREM DEI GLORIAM

Little Stream

06 tháng 1, 2015

Tản mạn: CHÚT CẢM NGHĨ VỀ NGÀY CỔ VÕ ƠN GỌI


Có lẽ chưa bao giờ tôi có cảm giác chờ mong và nôn nao như thế, chỉ còn hơn 1 tuần nữa là ngày Cổ Võ Ơn Gọi sẽ diễn ra, nhưng với tôi 1 tuần ấy sao dài quá. Trong những giây phút chờ đợi ấy, tôi chợt suy nghĩ về ơn gọi của bản thân mình, ơn mà Chúa đã dành cho tôi với cuộc sống hiện tại nơi Nhà Ứng Sinh (NUS).

Có lẽ một thằng nhóc quê mùa như tôi chưa từng và cũng không dám nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội đến với NUS, có cơ hội tìm hiểu và đào sâu hơn về ơn gọi của mình, nơi Dòng mang tên Chúa Giê-su, với tôi đó là cả một hồng ân thật bao la mà Chúa đã ban tặng. Nhìn lại suốt hơn 2 năm qua, kể từ cái ngày tôi rời xa gia đình để bước vào cánh cổng đại học, thì cũng chính lúc ấy tôi được nhận vào NUS để bắt đầu cho một hành trình mới, hành trình tìm hiểu ơn gọi. Thật sự hơn 2 năm trôi qua, tôi nhận ra Giê-su đã và đang hiện diện cùng tôi mọi nơi mọi lúc, bởi lẽ có những lúc bình an, hạnh phúc, lúc đó tôi thật sự dễ dàng để nhận ra ơn lành mà Chúa tuôn ban cho tôi; nhưng những lúc gặp phải những khó khăn, thử thách trên mọi phượng diện, thì nhận ra sự hiện diện của Người thật khó biết bao. Nhưng với khoảng thời gian như thế, giờ nhìn lại tôi nhận ra mình đã vượt qua bao nhiêu là khó khăn, bao nhiêu là sóng gió và bao nhiêu là niềm vui và hạnh phúc. Vâng! Giê-su đã và đang song hành với tôi.



Thế là ngày cổ võ ơn gọi cũng đến, tôi mong chờ ngày này vì đây là cơ hội được gặp gỡ với biết bao anh chị em cùng có chí hướng như tôi, chỉ khác nhau về linh đạo mà mỗi người chọn, nhưng cùng một đích đến duy nhất là nơi Thầy Giê-su. Tôi thật sự ấn tượng với Thánh Lễ buổi chiều do Cha Giám Đốc Nhà Ứng Sinh An-tôn Nguyễn Cao Thắng, S.J chủ tế, và các Cha thuộc tỉnh Dòng Tên Việt Nam đồng tế, tiếng đàn, tiếng hát cùng với Bộ Lễ Ca Lên Đi 2 của anh em Ứng Sinh Vùng Thủ Đức đã cất công tập luyện (có lẽ phải hơn 1 tháng mới có thể hát tốt đến như vậy), thêm vào đó liếng tiếng trống Cajon cùng hòa vào các bài hát làm cho không khí Thánh Lễ thêm sốt sắng, tươi trẻ, và sinh động. Cha An-tôn Nguyễn Cao Siêu, S.J đã phụ trách Công Bố Lời Chúa và giảng lễ, bài giảng của Cha đã giúp anh em chúng tôi nhận ra ơn gọi dâng hiến mà chúng tôi theo đuổi cũng là một hành trình, như khi xưa ba nhà chiêm tinh đã đi theo hành trình của ánh sao lạ mà đến với Hài Nhi, các vị đã gặp bao khó khăn, để cuối cùng là đến nơi hang lừa tồi tàn, rách nát và bái lạy một đứa bé mới sinh nằm trong máng cỏ, nhưng trong lòng họ ánh lên niềm vui và hạnh phúc vì hành trình của họ đã hoàn tất, đối với tôi cũng thế, trên hành trình theo Giê-su cũng có những khó khăn, gai góc nhưng hạnh phúc biết bao khi gặp được Giê-su là điểm hẹn của đời tôi. Buổi giao lưu cổ võ ơn gọi mang tên “Điểm Hẹn Giê-su” được Cha Giám Đốc NUS tuyên bố khai mạc, qua những lời thuyết trình của các Dòng về ơn gọi riêng của từng Dòng, kèm theo đó là những cử điệu, điệu múa thật đẹp, thật ý nghĩa, sôi nổi của Quý Sơ, của các nhóm Sinh Viên và cũng không kém phần sâu lắng với những vở kịch do anh em ứng sinh đã cất công dàn dựng, suốt hơn 3 giờ liền, mà số lượng khách mời vẫn còn đông nghẹt của Hội Trường, đặc biệt nơi các bạn trẻ đến với buổi giao lưu nay, tôi không biết  ban đầu vì sao các bạn lại đến với buổi giao lưu này, có thể là được mời đến, có cơ hội nhìn thấy trên mạng rồi đăng kí tìm đến… Nhưng chắc chắn sau buổi Cổ Võ ơn gọi các bạn đã có những suy nghĩ riêng cho mình về ơn gọi mà Chúa muốn các bạn đi. Xúc động nhất vẫn là những giây phút hồi tâm cuối ngày, từng ánh nến được thắp lên, hòa theo tiếng nhạc nhè nhẹ và từng điệu múa nhẹ nhàng làm cho ánh nến thêm lung linh, huyền nhiệm. Những giây phút ấy chợt làm tôi nhớ đến lời của Đức Thánh Cha Phan-xi-cô trong “Tông thư gửi tất cả các người Thánh hiến dịp cử hành Năm của Đời sống Thánh hiến” có đoạn Ngài viết rằng:Cha ngỏ lời nhất là với các Con, những người trẻ. Các Con là hiện tại bởi vì các Con đã sống tích cực trong lòng của các Hội Dòng của các Con, khi cống hiến một sự đóng góp quyết định với sự tươi mát và quảng đại của sự chọn lựa của các Con. Đồng thời, các Con cũng là tương lai bởi vì sắp tới đây, các Con sẽ được mời gọi cầm chắc trong tay việc hướng dẫn linh hoạt, việc huấn luyện, việc phục vụ, công tác truyền giáo. Năm này sẽ nhìn thấy các Con là các người đi đầu trong việc đối thoại với thế hệ ở trước mặt các con. Trong tình hiệp thông huynh đệ, các Con sẽ có thể làm cho mình nên phong phú về kinh nghiệm và sự khôn ngoan, và đồng thời, các Con sẽ có thể tái đề nghị cho thế hệ này, lý tưởng mà họ biết ngay từ đầu, đóng góp vào việc làm tung mở ra và sự tươi mát với sự hăng say của các con, như thế để cùng nhau đưa ra các hình thức mới để sống Phúc Âm và các câu trả lời luôn thích hợp cho các đề nghị của chứng từ và việc loan báo. Cha hài lòng vì biết rằng các Con sẽ có các dịp để gặp nhau giữa các Con, các Tu sĩ trẻ của các Hội Dòng khác nhau. Chớ gì cuộc gặp gỡ này trở nên hành trình thường xuyên để hiệp thông, để nâng đỡ lẫn nhau, để hiệp nhất.”  Buổi giao lưu kết thúc trong bầu khí ấm áp giữa khí trời lạnh lẽo, mọi người chào nhau với những cái bắt tay thật ấm áp, chụp với nhau tấm hình lưu niệm và hẹn lần tới nữa sẽ được gặp lại và cũng hứa hẹn cho những tiết mục đặc sắc hơn nữa.
 
Lạy chúa, xin cảm tạ Chúa vì một ngày Cổ Võ Ơn Gọi thật ý nghĩa, một ngày trời rất trong và đẹp; một ngày hồng phúc để anh chị em chúng con quay quần bên nhau, để chia sẻ và cùng nâng đỡ nhau trên bước đường ơn gọi mà chúng con đang đi; một ngày với tiếng thôi thúc thật mạnh mẽ của Giê-su trong tim các bạn trẻ khao khát dấn thân cho Chúa nhưng chưa dám bước chân ra đi. Nguyện xin Giê-su mãi là điểm hẹn của mỗi người chúng con. Amen.

Little Stream


(Nguồn trích Tông Thư của ĐTC: http://tgpsaigon.net/baiviet-tintuc/20141201/28604)