Thơ: CHỜ ĐÔNG
Em bảo rằng chiều nay em sẽ đến,
Anh vui mừng, lòng khấp khởi, trông em!
Đôi mắt cuồng, muốn được ngắm dung nhan,
Đôi tay dại, muốn ôm em thật chặt.
Rồi đến hẹn, hai tay anh siết chặt,
Lần hẹn hò này không khác lắm lần kia
Chẳng đi nhanh, vờ chẳng biết anh trông
"Đợi em nha!". Em làm như phép thử.
Trong hơi gió có làn sương nhè nhẹ,
Đến rồi đây! Hãy đến cạnh bên anh,
Giữ đôi chân, cho bớt nỗi loanh quanh,
Chờ đợi lúc anh và em kề cạnh
Lần nào cũng vậy, đầu tiên là mắt
Em sà vào hôn lấy trọn song châu
Anh ngất ngây, chẳng còn biết mình đâu,
Vì nhớ quá mà đành ra khờ dại.
Rồi đôi tay xen đôi tay; Nắm!
Anh giật mình vì cảm giác lâng lâng,
Đã bao lâu anh thấy rõ mình cần,
Kề tay nhau, anh thấy mình ấm lại.
Vòng tay ôm, nơi đường eo mềm mại,
Ngỡ là ôm mà như thể là không,
Vì lấp vào những chỗ khuyết mênh mông,
Em và anh, là biển - trời, băng giá.
Rồi thẹn thùng, em ngỏ lời chào vội:
"Em phải đi, hẹn lần khác nha anh!"
Chưa kịp trả lời, em đã vội đi nhanh,
Chỉ kịp nhìn, còn mảnh hồn tê tái.
Còn nơi đây là đôi tay vẫn dại,
Vẫn nguyên si đôi mắt chấp cuồng,
Em đi về trong gió trong sương,
Cùng hơi lạnh, người ra đi để lại.
Little Stream
Toronto, 21/01/2026




Nhận xét