28 tháng 12, 2025

TẠ ƠN GIÁNG THẾ

Bê-lem sương xuống dưới đồng hoang,

Cứu Chúa sinh trong cảnh điêu tàn,

Này người dương thế mau tìm đến,

Chiêm ngắm Ngôi Lời - Đấng cao sang.


Giê-su chẳng chọn sống vinh quang,

Ngọc miện, ngôi sang, điện huy hoàng.

Chỉ chọn âm thầm nơi máng cỏ,

Chung đời, số phận kẻ lầm than.



Mong rằng con cái khắp dương gian,

Hiểu Chúa sinh trong cảnh cơ hàn,

Vì thương nhân trần - ơn cứu thế,

Tình người luôn mãi vẫn hòa chan.


Xin tạ ơn Người đã thương ban

Cho con được sống cảnh nhung vàng,

Bao nhiêu phần khổ dành cho Chúa,

Phát niềm vui thỏa đổ tràn lan.



Ngũ Phúc, 15/12/2017

Little Stream

Hình ảnh: Toronto 12/2025

26 tháng 12, 2025

Tản mạn: MỪNG SINH NHẬT BẠN

(Bài viết do tác giả gửi về Blog)


Mừng sinh nhật bạn.

Mừng tình bạn của chúng ta tròn 25 năm.

Chiều nay, dạo bước trên sân nhà xứ, khi đi phía sau bạn, tôi mới phát hiện tóc bạn đã lấm tấm bạc. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra: thời gian mấy chục năm dài… mà lại trôi nhanh đến thế.

Cách đây vài năm, khi tôi chỉ có thể xem Thánh lễ mở tay của bạn qua phát sóng trực tuyến. Lúc ấy, tôi đã xem đi xem lại. Mỗi lần xem là một lần khóc. Ngày qua ngày, bạn vẫn ở trong lời cầu nguyện của tôi – mừng cho bạn, vui vì bạn. Bạn chỉ nhắn cho tôi một tin: “Cảm ơn bạn. Mình đã trở thành linh mục rồi!”.

Trên con đường của mình, bạn khao khát, kiên trì, nỗ lực từng chút một để bước vào ơn gọi. Mà còn có rất… rất… nhiều điều tôi không thấy, bạn cũng không nói. Nhưng… mỗi ngày, bạn thầm thĩ với Chúa. Mỗi ngày, tôi cũng tha thiết xin Người cho bạn được kiên vững.

Cứ thế… chúng ta đi tới hôm nay, bằng tất cả tình yêu dành cho Cha của chúng ta trên trời. Dù là những lối đi khác nhau.

Bạn mến, vẫn như ngày nào, trong ký ức của tôi bạn là cậu bé với quần đen và áo phông trắng, chạy băng qua sân cỏ nhà xứ quê mình. Lúc là nụ cười mỉm, khi là đôi mắt thoáng buồn nhưng trong trẻo và trầm tĩnh.

Tới một ngày hè nắng bỏng rát, hôm ấy đôi mắt trầm tĩnh kia lại đỏ hoe vì bạn lỡ làm đổ nồi canh còn nóng lên người tôi. Rồi nhiều ngày sau, bạn lặp lại lời xin lỗi, hỏi tôi đau không, rồi lại xin lỗi. Khi ấy, bạn còn nói: “Vì thân thể chúng ta là Đền thờ Chúa Thánh Thần”.

Có lẽ, từ biến cố ấy chúng ta mới thực sự là bạn. Không phải là ngượng ngùng khi mới quen; không phải là khoảng cách của tuổi mới lớn; nhưng là tất cả sự trân trọng, và mong ước sự nâng đỡ nhau trên con đường riêng của mỗi người.

Bạn là người đầu tiên cho tôi hiểu rằng: mỗi người chúng ta quý giá đến nhường nào. Cảm ơn bạn – vì nhiều năm sau này, chính điều đó đã giúp tôi đứng vững đi qua những ngày tăm tối.

Đôi khi nhớ lại, tôi vẫn phải bật cười vì những ngày trẻ con ấy: bạn hay nhíu mày, nói thẳng như kẻ thước mỗi khi tôi sai điều gì; còn tôi thì nghe xong liền bĩu môi, giận dỗi cả thế giới vài ngày liền. Tôi sẽ chui vào một góc nhà thờ, tìm cái ghế khuất nhất, ngồi đó lẩm bẩm với Chúa, tới khi nào lòng được vuốt ve rồi mới cười lại.

Và bạn, những lúc đó vẫn sẽ đứng đợi, yên lặng chờ tôi hết giận.

Tôi khi ấy, nóng nảy mà nghịch ngợm; còn bạn thì sâu sắc và quy củ. Trong nhóm năm xưa, có lẽ đau đầu vì tôi nhất… chính là bạn.

Chúng ta không còn là những đứa trẻ tuổi mười ba hay mười bốn nữa. Thật nhanh… chúng ta đã bước vào tuổi trung niên rồi. Thời gian thật tốt. Mà mọi điều Chúa thật khéo lo liệu. Có khi rất lâu mới gặp, có khi rất lâu mới gửi một dòng tin nhắn. Nhưng chúng ta vẫn an tâm về nhau. Rồi mỗi lần gặp lại, cũng chẳng cần nói gì nhiều – đôi khi là ngồi yên bên ấm trà, nhìn bọn trẻ nô đùa hét vang, có khi là giải đáp một vạn câu hỏi tại sao của bọn trẻ.

Bạn của tôi, nếu có điều gì khiến tôi tiếc nuối trong tình bạn này, thì có lẽ là việc tôi đã không bao giờ vội vã mỗi khi có cơ hội để gặp gỡ. Bởi tôi đã cho rằng: ở gần thì lúc nào cũng có thể gặp được. Cho tới khi bạn nhắn cho tôi: “Mình chuyển đi nhà xứ mới đây”. Khoảng cách địa lý lại kéo dài thêm một chút nữa. Từ đây, để gặp nhau, không phải muốn là được nữa.

Có lẽ, thói quen của con người là dựa vào ký ức quá khứ, hoặc tìm kiếm điều chưa tới của tương lai, mà quên mất rằng: điều đáng sống nhất chính là hiện tại. Sống với hiện tại, bằng lòng với những gì mình có trong hiện tại – đó mới là cách sống trọn vẹn. 

Phải chăng chính hiện tại là món quà Chúa ban cho mỗi người?

Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên bạn dặn dò tôi đủ điều: từ việc tập chịu đựng để không phải “uống thuốc như người ta ăn lạc rang”, đến cách “phải ẩn mình và nhỏ bé”; thậm chí còn nhíu mày vì không đồng ý cách tôi dạy con. “Không đồng ý dạy các con như vậy. Có rất nhiều thứ chỉ để trẻ con trải nghiệm hoặc làm cuộc sống phong phú, chứ không phải để xác định tương lai”. Lúc bạn nói câu này… nếu là hai mươi năm trước, hẳn là tôi lại bĩu môi và quay đi rồi.

Khi ánh nắng chiều vàng như màu vỏ quýt, bé con của tôi chạy tới níu tay bạn đi xem những chiếc kén dưới gốc cây hoa. Tôi nghe bé nói: “Cha ơi, con không muốn cha chuyển đi nhà thờ khác đâu. Sao cha không ở đây nữa?” 

Bạn chỉ khẽ cúi nhìn bé con mà nói: “Cha vâng lời. Chúng ta nên sống vâng lời nhé!”.

Bạn thương mến,

Cảm ơn… vì đã là bạn của tôi trong suốt những năm dài lặng lẽ ấy. 

Cảm ơn vì sự kiên nhẫn, vì sự chân thành, cảm ơn cả những lời nhắc nhở có lúc khiến tôi chùng lòng… để rồi giúp tôi lớn lên. Nếu có điều gì tôi học được sau chừng ấy thời gian, thì có lẽ đó là: Tình bạn không đo bằng số lần gặp gỡ, mà bằng sự bình an khi nghĩ về nhau. 

Quan trọng không phải gần hay xa, mà là cách mỗi người bước tiếp trên con đường Chúa dành cho mình – với lòng trung tín với sự nâng đỡ thầm lặng dành cho nhau. Cả sự thẳng thắn nhưng khiêm nhường và khôn ngoan của bạn. 

Hôm nay, khi bạn bước sang tuổi 40. Xin Chúa giữ gìn bạn: luôn vững vàng trên hành trình mới, cho tâm hồn bạn bình an giữa những thay đổi; Và xin Chúa, cho chúng ta – dù ở đâu, luôn nhớ đến nhau trong lời cầu nguyện.

Tôi tin rằng, có những tình bạn, dù trải qua nhiều chục năm như chúng ta, dù nhiều hành trình đóng lại hay mở ra… thì tình bạn ấy vẫn luôn ở đó… ấm áp và dịu dàng như ánh nắng chiều nay.

Bạn!

Mừng bạn bước sang tuổi 40.

Mừng một chặng đường mới Chúa dẫn bạn đi, cho dù còn đầy thử thách.


Tác giả & Hình ảnh: Moon

25 tháng 12, 2025

Ký sự: GIÁNG SINH VÙNG THƯỢNG DU

Năm 2018, tôi có cơ hội được ở với anh chị em Stiêng một thời gian rất ngắn, nếu tính vỏn vẹn chỉ đặng vài ngày, nhưng ngay vào dịp lễ Giáng Sinh của bà con. Đây là những gì thật quý với tôi để trở thành một kỷ niệm ngày Chúa sinh ra đời.



Nếu kể ra mọi tầm mức hoành tráng, bà con vùng thượng du không có gì.

- Nhà thờ: Lúc đó chưa có nhà thờ, chỉ dâng lễ ở một ngôi nhà người dân, ngôi nhà trong tình trạng cũ.

- Trang trí: Có gì thì dùng đó, không cầu kỳ, không phải đầu tư quá nhiều tiền (vì thú thực có tiền cũng không mua được vật liệu ở vùng đó, thường các Cha, các Soeurs đặt hàng từ Sài Gòn trước cả tháng.)

- Phụng Vụ: Đơn sơ nhưng đầy đủ, vì thú thực nếu đòi hỏi một chương trình tổ chức quy mô hơn cũng khó, bởi Anh Chị Em nơi đây vừa biết về Đạo, nên khó lòng đòi hỏi tổ chức hoặc cộng tác theo kiểu những giáo xứ lâu năm.



- Ca đoàn: Một vài em thiếu nhi lập thành một ca đoàn. Các Soeurs Chúa Quan Phòng quy tụ các em dạy hát, dạy đàn và dạy cả đánh nhịp. Hát không quá kỹ thuật, miễn biết đọc tiếng Kinh, biết hát đúng là được. 


Ấn tượng khi đến nơi đây, tôi được hòa mình vào chính bầu không khí của sự bình an, thư thái. Không phải là chú trọng vẻ ngoài, nhưng chính yếu là tâm hồn người tín hữu. Thánh Lễ hôm ấy rất nhẹ nhàng, chỉ chưa tới trăm người, nhưng tôi nhận ra rằng tất cả hệ tại lòng sốt sắng của người tín hữu, ít mà chất lượng. 


✍️ Little Stream

Video ghi tại Gx. An Khương - Gp . Phú Cường (năm 2018)

24 tháng 12, 2025

Thơ: CHÚA CHO CON BIẾT

(Gợi hứng Ga 15,15)


 Chúa chỉ cho con rằng con được biết,

Từ thuở con chưa được thành hình,

Cho đến khi chào đời và khôn lớn,

Dần nhận ra con biết Chúa, biết nhiều.


Chúa chỉ cho con rằng con được biết,

Biết con là bạn hữu Chúa chí tôn,

Biết những gì Chúa Cha cho Chúa biết,

Biết con đang đi trong đường nẻo Ngài.



Chúa chỉ cho con rằng con được biết,

Biết con đang sống tình bạn với Ngài,

Biết hành trình có Chúa vác trên vai,

Biết bạn hữu sẻ chia nhau mọi sự.


Chúa chỉ cho con rằng con được biết,

Biết con đang đi con đường Chúa đi,

Biết con đang thực thi điều Chúa muốn,

Biết con đang được liên kết với Ngài.


Chúa cho con biết rằng mình có phúc,

Vì được làm bạn hữu, bạn thiết thân,

Hiểu rõ nhau với những sự gì cần,

Rày tự nguyện - thân trao thân - tự hiến.


Chúa cho con biết rằng con không xa Chúa,

Mà rất gần, gần lắm, gần sát bên,

Chẳng phải là bề dưới chủ trên

Nhưng sát cạnh như thể ta là một.


Little Stream

Photo: St. Benedict Church, 300 Yates Dr, Milton

Toronto, 18/12/2025


19 tháng 12, 2025

Thơ: ĐỜI CON DƯỚI CÁNH TAY NGÀI

 Đời con dưới cánh tay Ngài,

Bao nhiêu ân sủng hai vai hứng đầy.

Thuở còn chưa có như đây,

Dù khi hữu thể chưa đầy hình dung.

Chúa thương ủ ấp khởi - cùng

Từ thì sơ khởi đến chung một ràn.

Rày còn dang dở trần gian,

Mong ngày trọn kiếp ngập tràn vui say.




Con dâng quá khứ - hôm nay ,

Lắm khi lơ đễnh - đắng cay đã từng.

Cùng lên lên cả vui mừng,

Vì thương Chúa đã trông chừng thân con.

Này con dâng cả hao mòn,

Đi - về trần thế lòng son tựa Ngài.

Cùng dâng lên hết tương lai,

Rày đây - mai đó - chông gai - phụ tình.

...

Còn gì con vẫn chưa xin,

Thời mong dâng hết, nép mình tay Cha. 


Little Stream

Toronto, 18/12/2025

Ảnh: Hang Đá Nhà thờ thánh John Henry Newman, Toronto.

16 tháng 12, 2025

Tản mạn: NHỮNG TRANG WEB ĐÁNG TIN CẬY CỦA GIÁO HỘI CÔNG GIÁO

Trước những khủng hoảng thông tin về nhiều lĩnh vực trong cuộc sống, trong đó đời sống đức tin của người Ki-tô Hữu cũng gặp không ít thách đố, vì thế, dưới đây xin giới thiệu những trang THÔNG TIN CHÍNH THỨC của GIÁO HỘI CÔNG GIÁO từ cấp độ Hoàn vũ đến Địa phương.


A. CẤP ĐỘ HOÀN VŨ (Hoạt động của Đức Giáo Hoàng và các tín hữu Công Giáo trên toàn thế giới)


B. CẤP ĐỘ VÙNG (Vùng Á Châu)
+ Tiếng Anh: https://fabc.org/

C. CẤP ĐỘ ĐỊA PHƯƠNG (Việt Nam)
+ Hội Đồng Giám Mục VN: https://hdgmvietnam.com/
+ Các trang Tổng Giáo Phận và Giáo Phận: https://hdgmvietnam.com/ (tìm tại mục LIÊN KẾT WEBSITE)
+ Các trang CHÍNH THỨC của các Giáo xứ (Dưới sự quản trị của Cha xứ và Hội Đồng Giáo Xứ)
+ Ủy Ban- Hội Đoàn: (Phải là trang CHÍNH THỨC của các Ủy Ban - Hội Đoàn do Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hướng dẫn). Ví dụ: https://caritasvietnam.org/ .v.v.
+ Trang Facebook của CÁC GIÁO XỨ, GIÁO HỌ, GIÁO ĐIỂM TRUYỀN GIÁO (được đặt dưới sự hướng dẫn của Cha Quản Xứ, Hội Đồng Giáo Xứ). Ví dụ: https://www.facebook.com/hodaohoathanh; https://www.facebook.com/giho.kimhoang; https://www.facebook.com/giaoxuhoaminhdanang .v.v.
+ Trang Facebook của các Ủy Ban - Hội Đoàn của các GIÁO XỨ, GIÁO HỌ, GIÁO ĐIỂM (Dưới sự hướng dẫn của Cha Quản Xứ và Hội Đồng Giáo Xứ). Ví dụ: https://www.facebook.com/profile.php?id=100064423942573; https://www.facebook.com/CadoanCeciliaKimHoang; https://www.facebook.com/cadoanfatima.hienlinh.dongten; .v.v.

D. CẤP ĐỘ DÒNG TU (tại Việt Nam)
+ Các trang WEB CHÍNH THỨC của các Dòng Tu.
+ Trang Facebook của các Ủy Ban - Hội Nhóm do các Dòng Tu chịu trách nhiệm (Dưới sự hướng dẫn của Bề Trên đương nhiệm cùng Ban Quản Trị đương nhiệm của các Dòng Tu)

_______________________________________________________

Dấu hiệu nhận biết: Các trang truyền thông chính thức của Giáo Hội Công Giáo luôn tỏ bày đặc tính DUY NHẤT - THÁNH THIỆN - CÔNG GIÁO và TÔNG TRUYỀN của Giáo Hội Công Giáo. Vì thế, những thông tin đưa ra sẽ:

1/ Kể từ cấp độ HOÀN VŨ (lớn nhất) và sau đó các trang ĐỊA PHƯƠNG (nhỏ nhất) đăng tải lại (có trích nguồn), suy tư (dựa trên thông tin của Giáo Hội Hoàn Vũ);

2/ Thông thường các trang nhỏ nhất ở cấp Giáo xứ, Giáo họ, Hội Đoàn, Ban Ngành đăng tải các hoạt động cụ thể, đây là những hành động hưởng ứng lại lời kêu gọi của Đức Giáo Hoàng và Hội Đồng Giám Mục.

3/ Mọi đăng tải, trích dẫn và nguồn suy tư TRONG GIÁO HỘI đều được TRÍCH NGUỒN TỪ CÁC CẤP CAO NHẤT (qua các bài giảng của Đức Giáo Hoàng, Tông Thư, Tông Huấn.... Thông điệp của Giáo Hội...) ghi rõ Số Quyển, Số Chương, Số Trang và Ngày/ Tháng/ Năm công bố.

_______________________________________________________

Vì thế TUYỆT ĐỐI KHÔNG BAO GIỜ:

1/ DỄ DÀNG CHẤP NHẬN những thông tin đi ngược lại với 4 đặc tính DUY NHẤT - THÁNH THIỆN - CÔNG GIÁO - TÔNG TRUYỀN của Giáo Hội.

2/ Tuyệt đối KHÔNG NGHE/ CHIA SẺ/ LAN TRUYỀN những thông tin như:
+ Các trang tin do Trí tuệ Nhân Tạo GHÉP/ TỰ TẠO RA DỰA TRÊN GIỌNG NÓI/ HÌNH ẢNH.... nhằm đưa thông điệp chống báng Giáo Hội.
+ Chống đối ĐỨC GIÁO HOÀNG
+ Chống đối các GIÁM MỤC, LINH MỤC
+ Chống đối đường hướng MỤC VỤ, CHĂM SÓC của các mục tử
+ Các Ủy Ban/ Nhóm/ Hội Đoàn mang tính TỰ PHÁT, TỰ TẠO LẬP NHÓM RIÊNG mà không có sự hướng dẫn của các Cha Quản Xứ, hoặc các vị hữu trách.

3/ Khi nghe/ đọc một tin "sốc/ giật gân/ ngạc nhiên", đừng VỘI PHÊ PHÁN, nên kéo xuống dưới cùng xem NGUỒN TRÍCH/ AI LÀ NGƯỜI PHÁT BIỂU/ ĐƯỢC CÔNG BỐ KHI NÀO/ ĐÁNG TIN CẬY HAY KHÔNG (tốt nhất thuộc các trang đã liệt kê ở mục A,B,C,D ở trên)... Chậm mà chắc! Bài học đáng giá để chúng ta giữ vững đức tin cho nhau.

Sử dụng mạng truyền thông đúng cách là sứ mạng chung của người Ki-tô Hữu trong bối cảnh hôm nay.

Đừng vội "chạy theo" những thông tin không chính xác, vì có nguy cơ bạn đang "giết chết" Đức Tin của bản thân mình và những người xung quanh.

Hãy cùng cầu nguyện cho nhau để mãi sống trong ân sủng Chúa.

✍️ Little Stream
📸 Moon

13 tháng 12, 2025

A MOMERIAL PHOTO

Every year, province has a new photo with all faces of members. This photo is an special event for each meeting occasion because three reasons:

1/ There are many new members who have just taken the vows five months ago. Also, there are new priests who have been ordained some days ago. 

2/ All members meet in the happiness because we still gather after a lot of advantageous and difficulties in missions and lives.

3/ Also, some of our members come to God before others. Although this photo absents them, living members still remember them in prayers. 




Actually, our meeting does not only mention on  mission, but this is a fantastic chance to inquire together, gathering for dispersion is our motto during the meeting. 


"How good and pleasant it is

    when God’s people live together in unity!" (Ps. 133)


Little Stream

Photo: dongten.net

11 tháng 12, 2025

Tản mạn: PHONG TRONG TUYẾT

Giữa cái lạnh của tuyết rơi càng lúc càng dày, giữa bao nhiêu bước chân người cố đi thật nhanh nhưng cũng rất cẩn thận, giữa những chiếc xe đang cố chạy để đẩy từng ụn tuyết lại một chỗ, phong vẫn bất động. Bất động trong nhiều trạng thái của một thân cây, cành cây và lá cây.

Cái khẳng khiu của một cành cây dường như "bỏng lạnh", giữa những nhánh cây nho nhỏ đang "oằn mình" gánh những đụn tuyết trên mình, cùng với những chiếc lá khô vàng mong manh, chiếc còn chiếc rụng. 



Tôi học được gì nơi phong?

Kiên cường! Nó đang rất kiên cường đúng với cái tên của nó! Sự tự do, nối kết và lòng yêu quê hương. Không kể tới những lợi ích về kinh tế và chính trị, chỉ xin toát lên về ý nghĩa nhân văn sâu ẩn nơi Phong. Nhìn cứ ngỡ là đã chết, nhưng thực ra nó đang sống. Sự sống tiềm tàng sẽ trổ sinh khi mùa đông qua đi, lúc tuyết không còn rơi nữa. 

Mạnh mẽ! Ý chí của sự mạnh mẽ được biểu hiện bởi hình ảnh của một cành cây nhỏ, cũng đang "chuyên chở" những lượt tuyết chờ tan dần dần, hầu làm vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi. Tại sao nó không gãy đổ? Đơn giản, vì cành dù nhỏ bé cũng ý thức về sự phát triển trong tương lai, vốn gắn kết với cả thân cây. Nó đang giữ vững ý chí không vì bản thân mình, nhưng vì sự tồn vong của cả quần thể phong, của tổ tiên và con cái cháu chắt.

Bất động! Đó là trạng thái mà phong chọn khi đối diện với nghịch cảnh, mà có lẽ nó đã biến nghịch cảnh thành thuận lợi, và "vui vẻ" với nghịch cảnh. Không xua đuổi cũng chẳng tự hủy, nó chọn cách đứng yên và giữ trọn tất cả như những gì nó là. Những chiếc lá chấp nhận hy sinh cho một tiền đề vững chắc - tiền đề mang tên "bất động".

Truyền thừa! Lá rơi dần để lộ những cành khẳng khiu. Lá biết vai trò của mình và thời hạn triển nở của mình. Nó đang dần dần biến mất trong hiện thể để phần tiềm thể mới sẽ trổ sinh. Thực vậy, sự hy sinh quá cao vời của thân và cành khi cưu mang và cho nó trổ sinh đẹp đẽ đã cho lá "hiểu" về lòng biết ơn. Chấm dứt không là kết thúc, mà để cho sự truyền thừa của thế hệ lá tiếp theo, cho lòng biết ơn ấy được nối dài mãi. 



Phong đang sống ơn gọi của mình! Đang triển nở cách tốt đẹp trong lòng Thượng Đế. Dẫu nay còn mai mất, dẫu bị chôn vùi dưới tuyết bẩn hay sống còn ở trên cao, phong vẫn ý thức sự sống của nó không phải tự nó! Mà nó đang sống theo hoạch địch của Đấng đã dựng nên nó, nó đang sống với lòng biết ơn, hết mình với trọn nhiệt huyết.


Cám ơn phong! Hay lắm! Tôi nhận ra nhiều lúc tôi thua bạn! Thua nhiều mặt của kiếp người. Hôm nay bạn đã dạy tôi bài học về nhân sinh sâu sắc! 


Little Stream



10 tháng 12, 2025

Hồi ký: HỒNG ÂN TRÊN ĐƯỜNG BỤI ĐẤT

(Bài viết do tác giả gửi về Blog)    


    Hôm nay, khi nhìn lại từng khoảnh khắc, Con chỉ biết thốt lên: “Lạy Chúa, hồng ân Chúa chan chứa biết bao!”. Dù trong lòng có chút thoáng buồn, chút nặng nề của những giới hạn bản thân, nhưng Chúa đã cho Con được cảm nếm một niềm vui rất khác: niềm vui của người biết cho đi, dù nhỏ bé, nhưng lại nhận về ân sủng gấp bội.

    Từ sáng, Con đã âm thầm quyết định: Hôm nay Con sẽ đi Tông Đồ một mình. Không rủ Anh G như thường lệ, không báo cho ai trong Cộng Đoàn. Con chỉ muốn một mình bước ra với Chúa, để tập sống sự chủ động, mạnh dạn và đơn sơ. Con chỉ xin Anh K – người anh thân thiết – đi cùng để chia sẻ chút kinh nghiệm nói chuyện với người già.

    Dắt xe ra cổng, trong lòng Con bỗng dâng lên một niềm cảm xúc khó tả. Con khẽ thưa với Chúa: “Lạy Chúa, xin cho con đi Tông Đồ với trái tim của Người Mục Tử – biết lắng nghe, biết cảm thông và nhất là biết quảng đại.

    Lời cầu ấy như một sự trao mình. Con đọc một kinh thật chậm để xin Chúa chúc lành cho hành trình.


    1/ Tìm kiếm “người cần gặp” – và điều kỳ diệu xảy đến

    Hai anh em Con chạy khắp phố xá, ngang qua biết bao con hẻm lớn nhỏ. Vừa đi vừa chia sẻ chuyện đời sống cá nhân, chuyện cộng đoàn, chuyện ơn gọi và cả những mục tiêu còn dang dở. Nhưng suốt quãng đường đó, Con chẳng gặp được người già nào để dừng lại trò chuyện.

    Con tự nhủ với Chúa rằng: “Nếu đi hết đường Lạc Long Quân mà vẫn không gặp ai… thì chắc con về và hẹn Chúa buổi khác.

    Thế mà Chúa đâu để Con ra về trong trống rỗng. Trước mắt Con bỗng hiện ra hình ảnh một Bà cụ đang cúi xuống nhóm lửa, tay phe phẩy chiếc quạt nan để nướng từng bắp ngô, từng củ khoai. Ngọn lửa nhỏ hắt lên gương mặt Bà, ánh lên sự lam lũ nhưng cũng thật ấm áp.



- “A! Bà kia rồi. Con vào nói chuyện với Bà nhé!” – Con reo lên trong vui sướng.

    Khi dừng xe lại, Con thấy Bà đang ngồi cùng một Chú trung niên.

    Bà hỏi ngay:

    –  “Ăn gì hai đứa?”

     –  “Dạ, cho con 2 bắp nướng và 2 trứng nướng ạ.”

    Hai người họ đang bàn về một cậu thanh niên thiếu ý thức vứt rác bừa bãi. Bà kể xen kẽ chuyện gia đình Chú, chuyện bán ngô khoai suốt 10 năm nay, chuyện cuộc sống mưu sinh đầy nhọc nhằn nhưng vẫn giữ được nét hóm hỉnh, dễ thương đến lạ. Nghe Chú kể: “Ngày làm 200 mà ăn hết 75 ngô với 10 ngàn trà đá là xong ngày công”, cả ba chúng con bật cười giòn giã. Giữa sự chật vật của cuộc sống, vẫn có biết bao niềm vui nhỏ bé mà Chúa gửi đến.


   2/  Khoảnh khắc làm Con lặng người

    Đúng lúc đó, một Chú khác đi đến hỏi đường, mặt mũi mệt phờ:

    – “Tôi đi từ 19h mà chưa tìm thấy nhà… chân mỏi rã rời.

    Chú không có tiền. Gần như tuyệt vọng.

    Bà lập tức nói, giọng đầy thương nhưng cũng đầy chân chất:

    – “Không có đồng nào à? Thôi, này 20.000 để đi xe về nhà. Tối rồi, bắt Grab mà về cho khỏe, tiếc vài chục bạc làm gì.

    Anh K đề nghị đặt xe giúp. Bà lại rút thêm 15.000 – giá một trái bắp bà phải đứng nướng cả buổi – đưa cho Chú kia.

    Không suy nghĩ.

    - Không nghi ngờ.

    - Không sợ bị lừa.

    Chỉ đơn thuần là cho đi, cách rất người – và rất đẹp.

    Khi Chú đã lên xe, Con ngồi lại nhìn Bà. Tự nhiên Con thấy lòng mình bỗng se lại. Bà nghèo, lam lũ, ngày mưu sinh từng đồng bạc lẻ. Vậy mà Bà cho đi một cách tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên phải làm.

    Trong khoảnh khắc ấy, Con cảm nhận như Chúa đang khẽ nhắc Con: “Lòng thương xót của Ta vẫn đang sống giữa đời, qua những con người bình dị nhất.

Bà không theo đạo, không thuộc một câu Kinh Thánh nào, nhưng nơi Bà lại ánh lên một thứ Tin Mừng thuần khiết mà đôi khi chính chúng con – những kẻ đi theo Chúa – lại dễ lãng quên. Tin Mừng ấy không được giảng bằng lời, không được trang điểm bởi những thuật ngữ thần học cao siêu, cũng chẳng đến từ những bài giảng hùng hồn trên tòa giảng.

    Tin Mừng của Bà được thắp lên từ bếp than nhỏ, từ bàn tay chai sạm, từ giọt mồ hôi mặn rát trên gương mặt nhuốm thời gian. Một trái bắp, một tờ tiền lẻ, một cái gật đầu đầy thương cảm… ấy chính là “ngôn ngữ” truyền rao Tin Mừng của Bà — loại ngôn ngữ mà chỉ những tâm hồn khiêm nhường nhất mới có thể nghe thấy và hiểu được.

    Giữa xã hội nhộn nhịp và khắc nghiệt này, nơi mà người ta dễ dàng đóng khung nhau bằng nghi ngờ, dè chừng và phòng vệ, Bà lại chọn đơn giản tin tưởng. Giữa những nỗi lo cơm áo từng ngày, Bà vẫn mở lòng ra với người lạ như thể họ là người thân quen. Giữa cái nghèo bủa vây, Bà vẫn sẵn sàng mất một phần của mình để ai đó có thể về đến nhà bình an.

    Và Con cảm thấy như Chúa đang thì thầm: “Đây là điều Ta muốn nơi con.”

    Người môn đệ của Chúa đôi khi bị cám dỗ nghĩ rằng mình phải làm những điều lớn lao mới được Chúa yêu, hay phải dấn thân trong những sứ vụ lớn mới gọi là Tông Đồ. Nhưng qua Bà, Chúa dạy Con rằng: lòng thương xót không cần bằng cấp, sự quảng đại không đòi dư dả và yêu thương không bao giờ chờ đủ điều kiện.

    Chúa ẩn mình trong điều bé nhỏ trong hình ảnh cụ bà nướng cái bắp nướng thơm lừng giữa đêm, trong hành động rút tờ tiền lẻ cho đi không một chút do dự, trong ánh mắt hồn nhiên của Bà khi nói:

    -  “Cho ông ấy mà về nhà cho yên.

    Con chợt nhận ra: Có khi những bài học lớn nhất về Tin Mừng đến từ những người chẳng biết gì về Tin Mừng và những gương sáng chói lọi nhất lại thuộc về những người âm thầm sống đẹp từng ngày mà chẳng đợi ai ghi nhận.

    Hôm nay Chúa cho Con gặp một Bà cụ nghèo để nhắc Con rằng: Tin Mừng không chỉ để đọc – Tin Mừng để sống. Tin Mừng đẹp nhất không phải là những câu chữ, mà là một trái tim biết xót thương.

Yêu thương mà không chờ đáp lại.

 Cho đi mà không tính toán.

 Quảng đại như chính Trái Tim Chúa.

    Kết thúc buổi Tông Đồ, lòng Con bình an lạ thường. Con thấy mình bé nhỏ, nhưng lại được Chúa dẫn vào những khoảnh khắc thật lớn lao. Và Con chỉ còn biết nói với Chúa: “Muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương. Xin cho con mỗi ngày biết sống giống Chúa hơn – nhỏ bé, khiêm nhường và quảng đại.”

    Có ai trong cuộc đời cũng đã từng gặp những “Bà cụ nghèo” trong đời mình:

     - một người xa lạ cho bạn sự ấm áp bất ngờ,

    - một người quen nâng bạn dậy giữa một ngày tưởng như kiệt sức,

    - hay một ánh mắt dịu dàng khiến bạn thấy mình không cô đơn.

    Những khoảnh khắc ấy đôi khi ta quên mất… nhưng Chúa thì không. Ngài vẫn đứng đó, vẫn âm thầm, nhẹ nhàng dệt chúng vào đời bạn như một lời nhắc: “Con không bao giờ phải đi một mình.”

    Có những lúc ta mệt mỏi đến rã rời, loay hoay với chính mình giữa cuộc sống bộn bề; có những khoảnh khắc ta thấy mình nhỏ bé, chưa đủ tốt, chưa đủ mạnh. Nhưng chính nơi sự bé nhỏ, yếu đuối mỏng giòn ấy, Chúa lại dễ dàng chạm vào phần sâu thẳm nhất trong tâm hồn ta nhất.

    Vì Ngài chưa bao giờ đòi ta phải hoàn hảo. Ngài chỉ cần một khoảng trống rất nhỏ trong trái tim — một khe mở rất nhẹ — để ân sủng của Ngài có thể len vào, nâng ta dậy, chữa lành ta, và nhắc ta rằng: "Con vẫn luôn được yêu, ngay cả khi con nghĩ mình chẳng là gì".


Bài và Ảnh: Mùa Xuân Xanh


05 tháng 12, 2025

TẢN MẠN: MONG CHỜ HOÀNG TỬ

    (Tâm sự của bé Gà với Chúa Hài Đồng)


    Chúa Giê-su Hài Đồng ơi! Chúa có phải là vị Hoàng Tử đích thực chăng?” Tại sao Hoàng Tử Giê-su lại không sinh ra trong cung điện nguy nga lộng lẫy, nơi có ánh điện màu vàng ấm áp toả sáng, có khăn tã bằng bông mềm mại, có người hầu cận xung quanh… như những chàng hoàng tử trong truyện cổ tích mẹ đã kể cho con. Vì sao Hoàng Tử lại sinh ra nơi máng cỏ hang lừa, ánh sao đêm thay cho đèn điện lung linh, sợi rơm ngọn cỏ và hơi thở chiên bò thay vì chăn lụa ấm áp… 


    Chúa ơi, có phải vì những trẻ thơ nghèo như chúng con mà Chúa chọn ra đời nơi máng cỏ? Bởi nếu Chúa sinh ra trong một cung điện thì chúng con liệu có được tới đó mà gặp gỡ Ngài không? Hay vì Chúa cũng bị người ta từ chối và bị bỏ rơi, nên Mẹ Maria đành hạ sinh nơi máng cỏ ngoài cánh đồng đầy sương lạnh?




    Nhìn lại những gì con đã sống, có những lúc con cũng từ chối đón nhận Chúa: khi con thốt lên những lời giận dỗi vì không được ba mẹ đồng ý mua một món đồ chơi; khi con làm tổn thương người bạn cùng lớp; khi con ngập ngừng trước sự khó khăn thiếu thốn của một người con gặp trên đường phố; khi ở lớp con chưa học tập ngoan ngoãn, chưa nghe lời thầy cô; khi con chỉ muốn lăn lộn trong chiếc chăn ấm để ngủ nướng thêm một chút, thay vì thức dậy đến nhà thờ để gặp Chúa cùng các bạn trong lớp giáo lý… 


    Những khi từ chối đón Chúa, con có biến mình trở thành một em bé buồn sầu chăng? Không! Con không muốn điều đó! Con muốn làm em bé vui vẻ hạnh phúc có khuôn mặt bình an của Chúa Giê-su Hài Đồng, con muốn mang đến niềm vui cho bạn bè và những người xung quanh con như Chúa nơi máng cỏ năm xưa.


    Chúa ơi, Ngài có vui lòng ngự đến tâm hồn bé nhỏ này của con không? Nếu có Chúa trong lòng, con sẽ trở nên ấm áp, bình an và biết yêu thương hơn. Xin Chúa hãy đến và giúp con Chúa nhé! Con quyết tâm sẽ chia sẻ thời gian, tình thương và những món đồ nho nhỏ của con với tất cả các bạn quanh con, kể cả những bạn chưa từng được gặp gỡ. 


    Lạy Chúa, xin cho con biết nhận thấy Chúa đang ở bên con trong mọi sự: khi con nhìn thấy một bông hoa nhỏ trong vườn; khi con được nghỉ ngơi ở một nơi có cảnh vật xinh tươi; khi con tan học về nhà được ba mẹ ôm hôn chào đón; khi con ăn bữa trưa cùng bạn bè trong lớp; khi gia đình chúng con ngồi cùng nhau bên bữa ăn tối với đầy đủ các món ăn; khi con được uống một cốc nước trong lành; khi mỗi tối con được cùng gia đình dâng lời kinh lên Chúa trong ngôi nhà ấm áp… 


    À! Con cũng cảm ơn Chúa đã đến với con và các bạn trong lớp giáo lý vào Chúa Nhật hàng tuần. Lúc đó, con biết Chúa đang ở đấy, ở giữa chúng con. 


    Con cũng dâng lên Chúa tất cả những điều con có như món quà nhỏ dành cho ngày sinh nhật sắp tới của Chúa. Xin Chúa cũng nhớ đến những bạn nhỏ khác trên trái đất này: cho các bạn được có áo mặc, có thức ăn, có nước sạch để dùng, cho các bạn có cuộc sống bình an mỗi ngày. 


    Chúa ơi, xin hãy nhận lời cầu nguyện nhỏ bé này của con Chúa nhé!


Tác giả: Bé Gà

Hình ảnh: Mùa Xuân Xanh

04 tháng 12, 2025

Thơ: NGHỈ! - ĐI!

NGHỈ!
Hỡi chú chim non đậu trên cành,
Mỏi cánh bay rồi, có phải không?
Dừng đây chút nhé! Miền Đất Thánh,
No hưởng an lành giữa mênh mông.



ĐI!
Nghỉ rồi con đã khỏe đôi chân,
Mỏi cánh hồi lâu độ cũng lành,
Lông mao ướt sũng giờ khô ráo,
No bụng, chắc lòng, vững bay nhanh.


LTNP, 13/12/2017
Little Stream
Photo: Moon

02 tháng 12, 2025

Tản mạn: GỬI ANH! NGÀY SẮP TRỞ THÀNH LINH MỤC

Anh thân mến,


Chỉ còn vài giờ nữa Thánh Lễ Truyền chức Linh mục sẽ diễn ra, anh sẽ trở thành linh mục của Chúa. Đôi điều em suy nghĩ trong những thời khắc chờ đợi này, cũng là lời chúc em dành đến anh.


LINH MỤC CỦA CHÚA

Linh mục của Chúa và sống như lòng Chúa mong ước, chứ không phải là một chức việc cao sang mà người phàm muốn đạt tới để thỏa mãn những đòi hỏi về vật chất lẫn tinh thần. Người giáo dân ngày hôm nay rất nhạy bén với những điều này anh ạ! Anh chị em giáo dân chính là gương soi cho những ai đang sống trong chức thánh, nhận ra thực tế của con người mình. Một linh mục như lòng Chúa ước mong, là "người mục tử lấm mùi chiên", là người mục tử dám xả thân vì công cuộc Nước Trời, là người mục tử dám trở thành hạt lúa mì để bị thối đi và trổ sinh hoa trái. Qua hành trình đào tạo ơn gọi, Chúa đã chọn anh qua những vị đại diện Chúa, và sai anh ra đi, "để anh em sinh được hoa trái và hoa trái của anh em tồn tại" (Ga 15, 9-17). 




ĐƯỢC CHO LÀ XỨNG ĐÁNG

Thực vậy, em vẫn nhớ điều mà một vị giám mục đã nhắc trong bài giảng, trong một Thánh Lễ truyền chức trước đây, rằng: "Khi thẩm vấn ứng viên, vị giám mục hỏi các cha phụ trách ơn gọi của các thầy rằng 'Cha thấy các người này xứng đáng không?', và vị linh mục đại diện trả lời: 'Thưa Đức Cha, những người này ĐƯỢC CHO LÀ XỨNG ĐÁNG' ". Vị giám mục nhấn mạnh chỗ "ĐƯỢC CHO LÀ XỨNG ĐÁNG!" và nhắc nhở các tân chức nhớ rằng "chúng ta là những con người yếu đuối trước mặt Chúa, hoàn toàn không có công trạng gì xứng để Chúa thưởng, mà chỉ vì Ngài yêu thương và ban cho chúng ta cách nhưng không mà thôi."




SỐNG ĐI ĐÔI LỜI DẠY

Nhắc lại lời Đức cố Giáo Hoàng Phaolo VI: "Giáo Hội ngày nay cần chứng nhân hơn thầy dạy", điều này không phủ nhận vai trò giảng dạy của người linh mục, nhưng càng thêm cho anh xác tín điều mà vị giám mục nhắn nhủ với anh vào ngày chịu chức Phó tế: "Các con đã trở thành người rao giảng; hãy tin điều con đọc, dạy điều con tin và thi hành điều con dạy". Anh! Người linh mục được Chúa và đoàn chiên mong chờ là người sống ở trần gian chứ không phải ở cung trăng, ở thực tại chứ không phải mơ mộng viễn vông. Vì thế, sẽ có những chệch choạc không mong muốn, nhưng dám "thi hành điều con dạy" là cả một hành trình chông gai thách đố, và chiến công trên trời chính là lúc anh vượt qua hành trình này.




VÂNG PHỤC VÀ NHẪN NHỤC

Vâng phục và Nhẫn nhục là những đức tính cao đẹp của người linh mục. Điều này không có nghĩa là chối bỏ những hạnh phúc của người linh mục, nhưng mặt còn lại của thánh chức là vâng nghe Đấng Bản Quyền, ngay cả những giáo huấn xem ra đi ngược lại với suy nghĩ và sở thích bản thân; đồng thời kiên trì đối diện trong những khó khăn thách đố. Đương nhiên điều này sẽ không còn khi sống được thái độ "đồng cảm thức với Giáo Hội", và chân nhận Giáo Hội là kênh lưu chuyển ơn lành của Thiên Chúa cách liên tục qua Thánh Lễ và các Bí Tích mà anh sẽ cử hành.




KHIÊM NHƯỜNG VÀ XIN ƠN LIÊN LỈ

Có câu chuyện kể rằng một tân linh mục tranh thủ ghé thăm nhà người chị ruột, người chị đang bận nấu ăn trong bếp, còn vị linh mục ngồi chơi với con của chị. Người chị từ nhà dưới nói vọng lên: "Em thay tã cho bé giúp chị!", vị linh mục đáp: "Tay em mới được xức dầu thánh, sao làm việc dơ bẩn đó được chị?". Người chị tắt bếp, bước lên nhà trên và thay tã cho con, vừa thay vừa nói: "Thế mà chị nghĩ vì tay em đã được xức dầu, thì em càng nên thay tã cho cháu ấy chứ!". Vị tân linh mục bẽn lẽn vì không biết nói gì.

Thực vậy, ranh giới của khiêm nhường và kiêu ngạo là quá mong manh. Một câu nói hay một hành động đủ chỉ ra thái độ và suy nghĩ của một con người. Vì thế, linh mục của Chúa cần cầu nguyện liên lỉ và xin người khác cầu nguyện cho mình. Không ai có đủ sức đứng vững trên đôi chân của mình, đó là thực tế. 


Anh, đôi dòng gửi anh như chút suy tư cùng lời chúc. Trở nên vị linh mục như lòng Chúa ước mong anh nhé!


Em sẽ cầu nguyện nhiều cho anh!


Little Stream

Photo: Moon





30 tháng 11, 2025

Tản mạn: BỐ ĐỜI!

-Bố Đời

– một suy tư nhỏ về cái tôi và ơn chữa lành –


Đã có bao giờ, trong độ sâu lắng nhất của lòng mình, ta nghe vang lên một lời khẳng định rất kiêu hãnh rằng: “Tôi không bao giờ sai”?


Có lẽ khó nói thành lời, nhưng trong những phút tự ái vì bị tổn thương, trong những lần căng thẳng vì đời sống thường ngày, cái mầm “bố đời” vẫn đâu đó âm thầm lớn lên trong ta. Ta thấy mình hiểu hết, biết hết, đúng hết; còn người khác như chỉ làm rối tung trật tự cái mà ta cho là hợp lý.


Thế rồi khi ngày khép lại và tiếng ồn nhỏ dần, ta trở về với chính mình trong sự hiện diện kín đáo của Thiên Chúa, ta chợt nhận ra một điều thật ĐAU nhưng thật THẬT: cái “đúng” mà ta cố nắm cho chặt ấy lại hóa ra mong manh đến lạ.




Có thể ta đúng trong lý lẽ, nhưng sai trong… tình người. Ta có thể thắng một cuộc tranh luận, nhưng lại thua trong cuộc chiến của yêu thương. Ta có thể bảo vệ cái tôi thật mạnh mẽ, nhưng lại đánh mất bình an mà Chúa vẫn muốn đặt vào lòng ta.


Có lúc, ta tự nhủ rằng mình chỉ nhìn thấy yếu điểm của người khác thôi. Ta thấy họ khoe khoang, nói lời hoa mỹ, bày vẽ nhiều chuyện mà lại không sống thật bằng hành động. Nhưng rồi ta không nhận ra rằng chính cách ta nhìn họ, cách ta đánh giá họ — bằng sự khinh miệt, bằng thái độ “trên cơ” — mới là điều làm sai lệch trái tim mình. Bởi lẽ trước khi trở thành người “đúng”, ta đã vô tình trở thành người không yêu.


Tự chất vấn mình rằng: Tại sao không bao dung hơn? Sao không tha thứ hơn? Nhưng nói thì dễ, còn sống được điều ấy mới khó. Có những vết thương, những hình ảnh, những kinh nghiệm về người khác đã bám rễ thật sâu trong thâm tâm ta, khiến mỗi hành động của họ — dù tốt hay xấu — cũng làm ta khó chịu. Lúc ấy, lòng bao dung hình như không còn là một lựa chọn dễ dàng nữa.


Nhưng chính trong sự thật trần trụi ấy, Chúa lại nhẹ nhàng chạm vào ta. Người không trách, cũng chẳng kết án. Người chỉ mời ta nhìn vào chính mình với sự chân thật và với một niềm tin rằng: Chúa chữa lành được cả những điều tưởng chừng không thể đổi thay.


Và trong ánh sáng dịu dàng của giờ cầu nguyện cuối ngày, ta tự hỏi lòng mình: Có lần nào trong hôm nay ta chỉ muốn người khác nghe mình, chứ không phải ngược lại? Có lời nào ta nói ra chỉ để bảo vệ cái tôi, chứ không phải để xây dựng tinh thần chung? Có ánh mắt hay thái độ nào khiến người bên cạnh cảm thấy nhỏ lại, vì ta nghĩ mình “hơn” họ?


Nhận ra mình sai không khiến ta bé lại, nhưng đó là lúc tâm hồn ta trưởng thành hơn, biết mình hơn và gần Chúa hơn. Vì Thiên Chúa đâu đòi ta hoàn hảo; Người chỉ muốn ta biết khiêm nhường đủ để tình yêu có không gian mà lớn lên.


Có lẽ, hành trình chữa lành cái “bố đời” trong ta bắt đầu bằng một lời thì thầm đơn sơ mà chân thật: “Lạy Chúa, xin cho con dám sai, để con học được cách yêu đúng.”


Tác giả: Mùa Xuân Xanh

Photo: Little Stream

26 tháng 11, 2025

Tản mạn: LÒNG NHÂN ÁI CỦA TRẺ THƠ

Tôi được nghe một người mẹ kể lại hai câu chuyện về cô con gái tám tuổi của mình: 


Chuyện thứ nhất:

Sau khi xem những hình ảnh bà con Miền Trung đang chịu ảnh hưởng nặng nề của lũ lụt, bé gái hỏi mẹ:

- "Mẹ ơi! Giờ con phải làm sao để giúp các bạn bị lũ lụt, con thương các bạn quá! Con được tắm nước ấm, còn các bạn không biết có nước sạch để dùng không nữa?" Cô bé buồn bã hỏi mẹ.

Người mẹ đáp lại cô bé:

- "Vậy thì bây giờ mẹ với con cầu nguyện cho các bạn này nhé! Rồi khi nào con có gì con muốn chia sẻ cho các bạn thì mẹ gửi giúp con nhé!"

Cô bé vui trở lại, đáp lời mẹ:

- "Vậy thì con sẽ chia bớt quần áo và sách vở cho các bạn.

Suy nghĩ hồi lâu, như nhớ ra điều gì đó, cô bé lại hỏi:

 -"Mà mẹ còn nhớ cái phong bì con được thưởng trong kỳ thi vẽ tranh không, cái phong bì có tiền đấy.

Mẹ cười đáp:

- "Mẹ có nhớ."

- "Mẹ cho con xin lại nhé, con sẽ gửi số tiền ấy cho các bạn ở vùng lũ lụt nữa!

Người mẹ xoa đầu cô bé, không quen nhoẻn miệng cười trước tấm lòng của con gái dành cho bà con đang gặp khó khăn, nhưng cũng không quên cười cô bé vì lần trước đã đưa cho mẹ phong bì bảo là quà con tặng mẹ.




Chuyện thứ 2

 Một hôm, mẹ đón cô bé đi học võ về, ngay khi về tới nhà thì bé nói với mẹ:

- "Khi nãy đi qua dãy ghế trong nội khu chung cư, con thấy một người không có nhà phải nằm ngủ trên ghế màu đỏ mẹ ạ!

Mẹ hỏi bé:

- "Sao con biết là họ không có nhà?"

- "Thì có nhà sẽ không ngủ trên dãy ghế đó, với lại con thấy chú ấy mặc quần áo cũ kĩ nữa."

Mẹ xoa đầu bé rồi giải thích:

- "Chắc là chú xuống sân đi dạo nên mệt rồi nằm đó nghỉ thôi con!"

Như thể chưa thỏa với câu trả lời của mẹ, bé thắc mắc:

- "Nhưng sao không có ai đến giúp chú ấy vậy mẹ?"

- "Nếu chú ấy là người lang thang không có nhà hoặc bị quên đường về thì các cô chú trong Ban Quản Lý chung cư sẽ đến giúp, đưa về phòng quản lý cho chú ấy ăn uống và tìm người nhà cho chú ấy con ạ!", người mẹ đáp lời con.

Cô bé vẫn hỏi tiếp:

- "Thế nếu không có người nhà đến nhận, thì sẽ... tìm một gia đình nào đó ít người để nhận chú về, phải không mẹ?"




***


Qua hai câu chuyện, tôi học được rằng:

1. 

Trong thế giới quan của trẻ thơ, không có những toan tính của kinh tế - chính trị, chỉ có lòng nhân ái, được xét như luật tự nhiên (lương tâm), mà Chúa đã đặt để trong lòng em mà thôi.

2.

Đặc điểm của trẻ thơ là nghĩ sao hoặc thấy sao thì nói như thế, không thêm bớt, cũng chẳng phân biệt rạch ròi đúng sai. Nhưng nếu suy cho kỹ, điều các em đang thốt lên không phải là những lời nói tầm thường, vì Chúa Giê-su đã nói: "Hãy để các trẻ nhỏ đến với Ta, và đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những người giống như chúng." (Mt 19,13-15). Quả thật, chính những ai có thể hiểu và sống được điều Chúa Giê-su nói, điển hình như lương tâm ngay thẳng của trẻ thơ, thì họ đã là người phi thường.

3. 

"Thừa nước đục thả câu" là câu nói tôi nghe được nhiều người nhắc đến trong những ngày cả nước hướng về bà con vùng lũ lụt, từ những cách thức từ thiện không tới nơi tới chốn, cho đến những ồn ào về chất lượng hàng từ thiện, cũng như khen - chê về đường lối, chính sách ứng phó - xử lý... Mà những lùm xùm ấy ẩn tàng bên trong là những mưu lược kinh tế - chính trị của cá nhân lẫn tập thể. 

4.

Chợt nghe kể lại câu chuyện của cô bé tám tuổi, Chúa nhắc tôi về giá trị đích thực của lòng nhân ái... và lời Chúa Giê-su còn vang vọng: "Nước Trời là của những người giống như chúng."


Little Stream

Photo: Moon